Hommage à Lê Đức Tâm. 

Laissez un mot à la famille et aux proches en partageant un souvenir et un hommage.

From : Diệu Trang

Muốn viết cho anh muôn vạn chữ

Mà máu ngưng ngang giữa đỉnh đầu

Trăm vạn mũi tên xuyên thấu ngực Xé nát tim gan triệu mãnh rời

 

Anh nói đường đời hư ảo lắm

Phải biết ra đi với nụ cười

Rứa mà Anh phủi tay đi thiệt

Không cả 1 lời đưa tiễn nhau

 

Anh dạy em biết sống thật tình

Không lời hoa mỹ, đãi bôi nhau

Bởi tình quá thật … Đau cũng thật

Nát ruột , bào gan … Anh biết không !

 

Vẫn biết cuộc đời là cõi tạm

Kẻ trước người sau tiễn đưa nhau

Mà sao thèm quá thêm lần nữa

Đươc nghe Anh gọi tiếng “ mi, tau’

 

Em tiễn anh đi chuyến cuối cùng

Ba ngàn thế giới , Sắc là không

Nghiệp duyên còn gặp nhau lần nữa

Nguyện được em Anh đến triệu lần !

From : Hoang Anh Ho

Lớn lên và bước chân vào cánh cổng trường Y là con nghe nhắc nhiều về cậu, nhất là giai thoại “ngồi học mòn cả mông”. Các thầy của con cùng khoá với cậu cũng hay hỏi thăm con về cậu - bác sĩ Tâm, nhưng con lớn lên thì cậu đã đi rồi, chỉ có những câu chuyện kể về cậu.

Mới cách đây mấy ngày mẹ con con còn nhắc đến cậu, đến bà cô và gia đình mình, như mọi lần luôn hâm mộ và thán phục chuyện bà cô một tay làm nên việc lớn, đàn bà mà làm gì cũng giỏi, buôn bán kinh doanh cái gì cũng thành, đưa được cả đàn con đi định cư nước ngoài và ai cũng thành danh, cậu tiếp tục trở thành bác sĩ thành danh ở xứ người và các em cũng tiếp bước theo nghiệp y mà “rạng rỡ” nơi đất khách quê người. Mẹ con My Linh Nguyen đến giờ vẫn cứ thắc mắc đáng lẽ hoàn cảnh của cậu thì thường phải ăn chơi lắm sao cậu cứ luôn chuẩn mực và có ý chí hơn người. Con thì vẫn cứ mong được gặp cậu lại nhưng chẳng bao giờ có cơ hội nữa rồi, con nghe tin mà như “sét đánh ngang tai”, con biết người ở lại sẽ đau lòng lắm vì tình cảm của anh em cậu cũng đặc biệt hơn nhà người ta và nhất là cái cách ra đi “phủi tay đi thiệt, không cả một lời đưa tiễn nhau” làm người ở lại khó chấp nhận được…

Vài dòng cảm xúc lủng củng thay lời tiễn biệt, mong cậu ra đi mạnh mẽ như cách cậu đã mạnh mẽ sống để trở về bình yên bên vòng tay Mạ!

Con mong cô Tiffany Le bớt đau buồn vì chắc cậu đã “ra đi với nụ cười” đúng như ý nguyện, những ngày này cả gia đình con ở Việt Nam cùng hướng về cô, hướng về đại gia đình mình ở Canada cùng nguyện cầu cho cậu vãng sanh cực lạc!

From : Yasmeen Alam 

Nổi lòng đàn cháu California.

Cậu Tâm ơi!

Một ngày me tôi đưa về nhà một chàng thanh niên rất trẻ với mái tóc cắt 'kiểu Beatle cùng cặp mắt kiếng cận dày cui và nói đây là câu Lê Đức Tâm một người em của mẹ. Cậu Tâm đã đi vào cuộc đời của chúng tôi với những miếng bông gòn,chai thuốc sát trùng xanh đỏ, những mũi kim chích, những viên thuốc và những lần tới lui khám bệnh cho bầy cháu nheo nhóc. Ở những năm tháng tận cùng của sự khốn khó tình cảm chân thành của cậu với người chị họ là một điều không thể nào quên. Ngày nhận được tin cậu ra đi về miền đất mới me tôi ngồi thân thơ với một nét buồn xa săm trong mắt. Tôi vẫn còn nghe văng vẳng bên tai câu nói của mẹ tôi. " Cậu Tâm đi rồi con".

Ừ thì cậu đã đi rồi...đi thật rồi đi rất xa rất đỗi bất ngờ nhưng lần này có thể là me sẽ được gặp cậu. Được cầm lại bàn tay người em cũ mà me luôn mong muốn được gặp lại lần nữa trong đời.

Cậu Tâm ơi! Cậu đến và đi với tụi con như những cơn gió thoảng nhưng luôn để lại những khoảnh khắc ngát hương không bao giờ quên.

Tụi con xin chân thành thắp một nén hương tiễn biệt cậu lần cuối..với một nỗi tiếc nuối khôn cùng.

Xin mượn lời của người nhạc sĩ xứ Huế thương của cậu để nói lời chia tay ...

"XIN CHO MỘT NGƯỜI VỪA NẰM XUỐNG THẤY BÓNG THIÊN ĐƯỜNG CUỐI TRỜI THÊNH THANG"

From : Thi Hờn Nguyễn

Anh Tâm ơi, Hôm nghe tin anh bịnh, bọn này ai cũng lo cho anh , cầu mong anh qua cơn nguy kịch để còn gặp lại kể chuyện này chuyện nọ mà giờ thì không được nữa, chúc anh thành thản bình yên nơi cõi Phật,

 

Trên đó anh tiếp tục kể chuyên vui cho ai nấy cười bò càng luôn và đừng quên phò hộ , an ủi vỗ vành cho bà vợ dễ thương nhất trần đời Lê Thị Cúc cùng các anh em con cháu dưới này nghen, từ đây khi tụi tui gặp nhau chắc buồn lắm, ai kể chuyện vui cho tụi này nghe.

 

Vĩnh biệt anh, Hờn Kiệt và Vinh nữa, nó cũng nhớ tiếng cười giọng nói của bác Tâm lắm!

From : Thi Sinh Nguyen Doan

Thành thật chia buồn cùng gia quyến

From : Tran Tien Khanh

Tâm ơi, từ nay kg còn nghe bạn kể chuyện tếu nữa. Bạn ra đi nhẹ nhàng sớm siêu thoát miền Cực lạc. Xin chia buồn cùng Cúc, Trang và tang quyến.

From : Claude Morissette

Je t'ai déjà écrit ce que je voulais partager avec toi Tiffany....et bien entendu aussi avec Khue. Toutes nos pensées sont avec vous pour vous soutenir dans ce passage difficile pour vous. - Claude.

From : Dr Julie Beaudin

Quel immense tristesse de te savoir parti… Tu as été un guide dans mes début de pratique à l’hôpital Pierre Boucher il y a déjà 25 ans… Merci…

From : Linda Cohen

Quelle tristesse d’apprendre aujourd’hui le décès de Tam , un ami et collègue avec qui j’ai travaillé pendant plus de 20 ans. Un gars formidable, qui a gardé le sourire et la bonne humeur tout le temps malgré les difficultés de sa vie, qui ont été nombreuses. Je garderais dans mon cœur son sourire inébranlable, et je suis fière de l’avoir connu!

From : Buì Xuân Định

THÀNH KÍNH PHÂN ƯU

Chúng tôi là Bùi Xuân Định / Phương và Gia đình ở Florida, USA xin chia buồn cùng chị Tâm và Gia đình. Nguyện Cầu anh Tâm được tái sanh nơi nhàn cảnh, sớm liẽu tri lẻ đạo để thoát khỏi vô thường khổ của tam giới.

Bùi Xuân Định YKH2.

 

From : Claude Rivard

Je me souviens de Tam du temps où j'étais un "fringant" médecin d'urgence (avec cheveux!). Un groupe de médecins s'était montré intéressé pour faire des gardes aux soins intensifs (il y a +16 ans de cela) qui manquait de médecins spécialistes pour la couverture de ces soins spécialisés. Tam était l'unique pneumologue...de garde tout le temps!!!

 

Respect pour tout ce que tu as fait pour tes patients et tes confrères/consoeurs. Pour tes efforts et ton sourire contagieux... Pensées pour tes proches et ta famille Merci Tam!

 


 

From : Lê thị Diệm Hoa

Thương tiễn anh

Stor förlust som lämnas en fruktansvärd tomhet. Farväl vår älskade bror Redan djupt saknar ditt snällt leende ansikte

 

Muốn viết vài lời tiễn đưa Anh Nhưng lòng nghẹn ngào, bút tức tưởi Gương mặt phúc hậu với nụ cười Ngoài ngành Y anh còn tài hài hước Dụng cả hai tài anh ao ước Được thoa dịu, an ủi nổi khổ thế gian…. Danh tước “Ông Keo” dì yêu tặng Riêng phần em, luôn khắc nhớ Hình ảnh ông anh đầy kính yêu Hiền từ không bao giờ kiêu hãnh Suốt đời không hề lớn tiếng giữa anh - em Luôn giúp đỡ, sẵn sàng bên cạnh Càng nhớ càng chạnh lòng nức nỡ Thôi, cũng chỉ vài lời Chúc Anh thãnh thơi bên cạnh Mạ Trong khung Trời Tây Phương, A Di Đà cõi Phật Thương nhớ Anh mãi mãi và hẹn anh em mình sẽ trùng phùng họp mặt. Cố lên chị Cúc, Em Cutý, Titi, Tom Tèo thương yêu! Với tình thương trìu mến tất cả các anh chị em luôn bên cạnh cùng chia xẽ

 


 

From : Thành & Tiểu Thu

Anh Tâm quý mến, Vậy là từ nay bạn bè không còn được nghe những chuyện cười với cách kể thật duyên dáng của anh nữa rồi! Nghe tin anh ra đi mà chúng tôi thật bàng hoàng, xúc động. Thôi thì chúng tôi chỉ biết cầu nguyện cho hương linh anh được thảnh thơi về miền vĩnh phúc. Cũng xin chân thành chia xẻ nỗi buồn cùng chị Cúc và tang quyến nhé. Vô cùng thương tiếc anh Lê Đức Tâm.

 

Phan văn Thành và Tiểu Thu

 


 

From : Jacques Godin

Que de souvenirs de congrès et de voyages partagés durant toutes ces années de travail assidu, toutes tes histoires rocambolesques que tu as traversées, inoubliables! Je me souviens encore de l’histoire des sacs verts. Repose en paix mon ami, tu l’as bien mérité. 

 


 

From : Buu Viet

Anh Tâm bạn thân mến của tôi Không còn lời nào để diễn tả nỗi chua xót của tôi khi thấy bạn ra đi nhanh chóng, một người hào hoa, tốt bụng và hết lòng vì gia đình và bạn bè mà tôi chưa từng chứng kiến trước khi gặp bạn.

 

Để không làm hỏng quyết định ra đi của bạn, tôi có vài lời tiếng Pháp sau đây:

 

Tu nous joues un vrai mauvais tour en nous quittant si vite, laissant un grand vide de ta présence ici-bas. Mais t'en fais pas, on se reprendra plus tard en haut pour continuer nos célébrations ! Sache seulement que notre amitié est indélébile comme décrit ces vers : "Tu n’es plus là où tu étais, mais tu es partout là où je suis."

 

Victor Hugo

 

Và tôi dành tặng bài hát này cho bạn, nơi chữ "EM" hãy thay cho chữ "TÂM"

https://hopamviet.vn/chord/song/con-ai-voi-ai-con-toi-voi-ai/W8IUWB8C.html

 

"CÒN AI VỚI AI "

 

" Không có TÂM đường xa quá xa

TÂM đã thôi cười giữa chiều mưa

TÂM đã đi đời có đâu ngờ

Mang trái tim mùa xuân héo khô "

 

Mến, Bửu Việt

 


 

From : Phung Buu

Tam Leduc is my dearest friend

With deepest sympathy as you remember Tam Leduc and wishing you comfort during this difficult time

 


 

From : Monique Pinsonneault

On a partagé ensemble de longues journées de garde au début de ma carrière, on s'appelait les "deux poumons " de l'hôpital. Puis heureusement on a eu de nouveaux collègues et Tam a pu commencer à voyager et prendre du temps avec sa famille. Il a été jusqu'à sa retraite toujours aussi actif et impliqué dans l'équipe, on a tous profité de son expertise et de ses bons conseils. Je n'ai que de bons souvenirs de toutes ces années, Merci Tam

 


 

From : Dư Thanh Khiêm

Thành kính phân ưu cùng tang quyến.

 


 

From : Vo Di Son

Tam, Tran tien Hien et moi , sont des chers amis depuis l' enfance , nous étions dans la même classe depuis la 7è à l'institut de la Providence jusqu'à l'université , école de médecine de Hué. Nous avons passé maintes nuits ensemble à étudier, et à rêver de l'avenir à sa maison près du lac et du portail d'entrée de la citadelle THUONG TU, et sa maman s'occupait de nous comme notre propre mère . Tam a été toujours un grand travailleur acharné et nous profitions de son momentum pour progresser . Que de souvenirs ensemble ! Maintenant tous les deux grands amis sont partis , l'un après l'autre me laissant une perte incommensurable . Adieu mon ami, tu me manqueras pour toujours.

 


 

From : Christiane Charette

Tam était d'une grande gentillesse. Mes sympathies à tous ses proches.

 


 

From : Nguyễn thị Ngọc Túy

Anh Tâm ơi,

 

Chiều nay em đã làm xong tấm hình “Anh Về Với Mạ”, đó là niềm an ủi duy nhất để em nhẹ bớt những cơn đau, nhẹ bớt cái nghẹn lòng của từng đêm thức giấc, khi nhận ra rằng anh đã mãi đi xa….

 

Những kỷ niệm cứ ùa về theo từng dòng nước mắt, bao nhiêu hình ảnh từ cái thời nhà mình còn mở tiệm chụp hình Đông Nam…Trên chiếc phản đen, cạnh mấy cái bàn retouche, Mạ nằm giữa, hai anh em mình mỗi đứa một bên…

 

Khi ấy chưa có Cu Tý, chưa có U Ti Ti, em tuy là cháu nhưng vì con một khó nuôi nên Cậu đã bán một đồng để em trở thành con nuôi của Mạ, em nuôi của Anh…

 

Trên chiếc phản đen, cạnh mấy cái bàn retouche, Mạ nằm giữa, hai anh em mình mỗi đứa một bên… Mưa đêm, sấm sét… anh dậy lấy cái thau hứng dột, để Mạ rảnh tay ôm em….

 

Rồi Ôn làm nhà, Mạ mua nhà 32, Cu Tý ra đời em vẫn còn theo ngủ chung với Mạ. Nhớ có đêm Cu Tý đau, Mạ loay hoay cho uống thuốc, em vụng về trăn trở hất đổ chai xi-rô. “Tâm ơi…”, anh đang ngủ ở nhà dưới vội vã đem cái khăn lên lau…

 

Em còn nhớ anh rất mê tập võ, mỗi buổi chiều đều vã mồ hôi với cây kiếm gỗ…

 

Nhớ sáng Mậu Thân, khi thấy bộ đội mặt quần xà lỏn từ của Thượng Tứ đi vào, 18 tuổi, anh vẫn thất thần la lớn “Việt Cọng Mạ ơi”….

 

Nhớ buổi sáng anh về báo tin thi đậu Y khoa, Mạ lau nước mắt vì mừng. Anh học Providence, đậu Tú Tài ban C mà nghe lời Mạ “học Bác sĩ để giúp đời, giúp người”, anh quyết thi bằng được, mặc cho rất nhiều người khuyên can “Ban C làm sao học được ngành Y”…

 

Rồi 72, Mạ vào Saigon. Anh ở lại Huế cùng Cậu Mợ và em để học tiếp Y Khoa…

 

Anh hết lòng với bạn, nhà mình luôn đầy tiếng cười của anh Sơn, anh Hiền, anh Hòa, anh Lân, anh Ty, anh Hạnh…. nhiều bữa, các anh ấy ở cùng ở lại ăn cơm, nồi cơm nhỏ 1 lon chỉ đơm được mỗi người lưng chén, mà cũng chẳng ai lo ăn vì mải cười khi nghe chuyện tiếu lâm Tú Xuất Ba Giai …

 

Rồi anh dạy em Analyse, dạy em tiếng Pháp, anh Ty thì dạy em môn toán khó nhằn, giờ anh đã gặp anh Ty chưa ? Anh ấy cũng đã đi xa hồi năm ngoái….

 

Rồi 75, rồi 79, em lấy chồng, sanh cháu Hiển nên không kịp vượt biên. Ở Bình Dương, khi đang chờ ngày lên tàu anh cũng quay lai Saigon thăm em và cháu…

 

Năm ấy anh đi xa, những vẫn còn về VN mấy lần thăm lại….

 

Bây giờ anh đi xa và chẳng bao giờ trở về được nữa….

 

Nhưng em đã làm xong tấm hình “Anh Về Với Mạ”…

 

Về với Mạ nghe anh.

 

Trong vòng tay yêu thương của Mạ, nơi cõi Tây Phương ấy, chắc chắn anh sẽ yên lòng, sẽ vui và sẽ lại có những tiếng cười an lạc.

 


 

From : Nguyện Quốc Linh

Dù em không có nhiều kỳ niệm với anh Tâm nhưng em có dịp và biết rất rõ anh Tâm,vì em là bạn của DTrang,Khuê,anh Tuệ và Chi,và ông chú em tên Lục có trong nhóm Huế của anh Tâm,em có dịp ăn uống và tham dự party với anh Tâm,ngoài sự tài giỏi,đạo Đức của anh,thì anh thật sự là người rất dễ mến và hoà đồng,dễ gây cảm tình với mọi người với lối nói chuyện có duyên và hay kể các chuyện vui cười,gây cảm tình với mọi người,nói chung bàn tiệc nào có anh Tâm thì đều có tiếng cười,vẫn biết đời là vô thường,mà ai cũng tiếc và buồn khi anh đã ra đi sớm,tuy anh bảo lại người thân nhưng anh lúc nào cũng nở trong con tim với mọi người yêu mến anh và anh có dịp gặp mẹ anh ,mong sớm cho anh được siêu thoát,vì em đạo Chúa nên em cũng sẻ đọc kinh cầu nguyện cho anh mau sớm được lên Thiên đàng. Em. NQ Linh


 

From : Kim Nga , Đức Hồng

Anh Tâm ơi , Buồn quá !!!! Chỉ biết chúc anh ra đi được bình an Gd Hồng Nga xin chia buồn chi Cúc , các cháu và gd tan quyền


 

From : Thanh Duyên

Anh Tâm ơi, ước gì Duyên biết làm thơ hay viết văn giỏi để nói lên được sự thương tiếc trước sự ra đi đột ngột của anh. Anh là người bạn hiền, sống hết lòng với gia đình và bạn bè. Từ nay nhóm bạn của mình vắng tiếng cười, nghe những câu chuyện vui dí dỏm của anh. Bao nhiêu kỹ niệm thân thương anh để lại cho bạn bè, không bao giờ mất được.

 

Để tiễn đưa anh về chốn Vĩnh Hằng, Duyên gửi anh Tâm nghe bài hát “NHƯ MỘT LỜI CHIA TAY” của Nhạc Sĩ Trịnh Công Sơn.

 

TRINH CÔNG SON_nhu môt loi chia tay

 

https://youtu.be/sZDlrmzhTGg

 

Yên Giấc Ngàn Thu, Anh Tâm!!!


 

From : Melanie Crevier

Dr. Tam Le Duc était un homme d’une grande bonté et d’une grande gentillesse, ce fut un plaisir d’avoir été votre secrétaire.


 

From : Nguyễn Ngọc Quỳnh Nga

Xin thành thật chia buồn cùng gia đình của anh Tâm và Từ Khuê.

Je chéris le souvenir de nos années ensemble à l’hôpital Pierre-Boucher et après. Merci anh Tâm pour ton dévouement envers les patients ainsi que ta disponibilité, tes conseils et ta bonne humeur envers tes collègues . Merci d’avoir pris soin de mon papa. Repose en paix et ta joie est un précieux cadeau pour ton nouveau monde. Merci encore anh Tâm!


 

From : Hương Hoàng Tuấn Khải

De ton vivant, lors de nos réunions amicales, tu nous as toujours apporté une grande joie de vivre et plusieurs fous rires. Ton départ laisse un vide infini et c’est avec une immense tristesse que nous te faisons nos derniers adieux aujourd’hui.

 

Nous garderons gravé dans notre mémoire et notre cœur l’image d’un Lê Đức Tâm toujours souriant, pétillant, conteur, d’un grand ami et père de famille. Nos sincères condoléances à chị Cúc et à toute la famille dans cette rude épreuve.

 

Notre pensée est avec vous.

 

Hoàng Tuấn Khải & Hương


 

From : Lê thị Thuý Châu

Thành thật chia buồn cùng chị Tâm và tang quyến. Xin cầu nguyện cho hương linh anh Tâm sớm về cõi Phật

 

BS Thuý Châu , YK Huế khoá 10


 

From : Lê Tuấn

Anh đã đến, trong tiếng cười rộn rã

Gieo niềm vui, thân ái, khắp mọi nơi

Anh bao dung, cương trực, thật chân tình

Với nghĩa khí, Anh dịu dàng đáng mến

Tin Anh mất , làm lòng đau quặng thắc

Sao ra đi vội thế , bỏ cuôc chơi

Biết sanh tử , không bao giờ hẹn trước

Mà vẫn đau , vẫn thương cảm dâng trào

 

Gia đình mất Anh người yêu dấu

Bạn bè đành mất một người thương

Đồng nghiệp , cộng sự buồn hụt hẫng

Cỏ cây tuyết phủ trắng u sầu

 

Ngày Anh đi , trời lạnh lùng băng giá

Nổi sầu đau , dâng ngập cả lòng người

Vành khăn trắng và vòng hoa hồng trắng

Dòng lệ buồn rơi , với tiếc thương

 

Lê Tuấn

Montréal tháng giêng buồn


 

From : David Germain

Je suis sans mot devant le départ de Tam. Après 15 ans de travail ensemble, j’ai grandement apprécié de le côtoyer à travers les années. Tam a toujours eu les meilleures histoires et un talent de conteur exceptionnel pour nous les raconter. Il a toujours été d’une grande générosité de son temps et de sa personne. Il va nous manquer énormément.


 

From : Chantal L Loiselle

Quelle triste nouvelle. Une grande perte est annoncée avec ce départ hâtif, de ce grand médecin qui avait toujours le sourire. J'ai eu la chance de travailler avec Dr Le Duc pendant plusieurs années, il était toujours plaisant et respectueux avec nous et ses patients.

 

Je garderai un très bon souvenir de cet homme qui a passé au travers de plusieurs épreuves tout au long de sa courte vie. Que ce Grand voyage lui apporte Paix, Repos et Amour. Je prierai pour lui et pour vous sa famille. Toutes mes sympathies vous accompagnent dans cette difficile épreuve.


 

From : Clinique Familiale Des Hauts Bois

Plusieurs médecins travaillant au sein de la Clinique ont pu avoir la chance de côtoyer Tam à l'hôpital. Son décès est un jour sombre pour ses collègues.

 

Au nom de tous le personnel de la Clinique, nous souhaitons à la Famille de Tam, nos plus sincères sympathies dans ce moment terrible.


 

From : Line Fortin

Ce fut un réel plaisir de travailler avec vous Dr Leduc. Je me souviendrai toujours de votre grande disponibilité. Mes sincères sympathies à toute la famille . Comme l’a si bien écrit St-Exupery, l'essentiel est invisible pour les yeux.


 

From : Les inhalothérapeutes (retraitées) de l'Hôpital Pierre-Boucher

Comme inhalothérapeutes ayant travaillé avec Dr Tam. Le Duc pendant de nombreuses années à l'Hôpital Pierre-Boucher, nous sommes très attristées et bouleversées d'apprendre son décès.

 

Nous tenons à offrir nos plus sincères condoléances à tous les membres de votre famille. Nous avons vécu son arrivée à l'Hôpital Pierre-Boucher. Il était notre ''petit nouveau'' et il a apporté un vent de fraîcheur dans le département d'inhalothérapie et de pneumologie.

 

Nous avons eu la chance de le côtoyer presque quotidiennement et nous étions heureuses de travailler en collaboration avec lui et d'accomplir ses ordonnances. Il a toujours été accessible, respectueux, bienveillant et dévoué envers ses patients ainsi que pour nous et parfois, pour les membres de notre famille quand nous en avions de besoin.

 

Merci beaucoup Dr Le Duc, vous avez été une personne significative dans notre carrière et ce fut un réel plaisir de travailler avec vous. On ne peut pas vous oublier, surtout quand on pense à votre gentillesse et à votre sens de l'humour.

 

Sincèrement,

 

Anne Huot, Johanne Lavoie, Hélène Lussier, Hélène Thibault, Line Fortin, Manon Bouvrette, Sylvie Lépine et Thérèse Blanchette


 

From : Dinh thi Ngoc Suong

Em (vo Le du Khuong) va be Minh xin chia buon cung chi Cuc va gia dinh, cau mong huong hon anh Tam vang sinh cuc lac


 

From : Khôi Nguyên * Hải Châu

Vô cùng thương tiếc , Dr. Lê Đức Tâm , Một Bác Sĩ tài ba , đức độ , một người luôn đem đến tiếng cười vui cho các bạn hữu… Chân thành chia buồn cùng chị Cúc và Tang Quyến , Nguyện Cầu cho Hương Linh của Anh , Sớm siêu thoát vào Cõi Cực Lạc , Thành Kính Phân Ưu, Khôi Nguyên & Hải Châu


 

From : Nghi, Huong, Don, Van and families

In Loving Memory of Anh/Bac Tam

 

Those special memories of you, will always bring a smile to all of us. Forever loved, sadly missed and always remembered. You will always be in our heart


 

From : Jean-Marc Lafleur

Sincères condoléances Monsieur Le Duc était mon médecin et j’ai apprécié chacune de nos rencontres et j’ai reconnu dévouement et surtout sa joie de vivre et sa simplicité, Merci d’avoir été là.


 

From : Marie jeanne gignac

Jai connu dr le Duc lorsque je travaillais comme infirmiere a lhopital pierre boucher.il etait dune grande gentillesse avec le sourire ,meme apres ses longues journees de travsil. Les patients lappreciaient grandement ainsi que nous les infirmieres de lurgence. Joffre toute ma sympathie a la famille . Marie jeanne gignac


 

From : Céline Boissonneault

Mes plus sincères condoléances à toute sa famille. Le Dr. Le Duc était un homme d'une grande générosité. Il ne m'a jamais laissé tombé, il ne cessait de chercher ce qui me causait problèmes. Je n'ai jamais rencontré un médecin de sa trempe. Merci Dr. Le Duc


 

From : Paul Desjardins

Amélie, nos sincères condoléances pour la perte prématurée de ton beau-père. Nos pensées sont pour ton conjoint, votre fille et toi. Portez-vous bien. Paul et Lucie Paule et Anicet


 

From : Danielle Dupuis

A toute la famille de Tam Le Duc

 

Quelle tristesse pour cette grande perte, je tiens a offrir mes sincères sympathies a toute la famille de Monsieur Tam Le Duc, j'ai eu la privilège de rencontrer cet homme admirable, étant la maman de Anie-Claude, la conjointe de Ky Vy, et la mamie de Iris et Miro. J'ai lu avec émotion le récit de son histoire de vie, touchante, un homme exceptionnel, persévérant, courageux, intelligent. Je retiens de mes rencontres avec lui une grande gentillesse, toujours souriant et dévoué pour sa famille. Je suis de tout coeur avec sa famille devant cette épreuve. Mes sympathies. Danielle Dupuis


 

From : Gilles Beaucage

Cher Khuê, J’aimerais offrir à Trang, à Toi, ainsi qu’à toute votre famille, mes condoléances.

 

J’ai rencontré Tâm pour la première fois en 1988 alors qu’il était encore résident. Tout en poursuivant sa formation médicale spécialisée, il travaillait alors à temps partiel pour Urgences-Santé. D’emblée j’ai été séduit par son intelligence, sa bienveillance, son énergie et son magnifique sourire.

 

Nos chemins professionnels ont par la suite évolué en parallèle, pendant près de trois décennies, à l’hôpital Pierre-Boucher où je suis toujours demeuré admiratif devant son parcours professionnel mais aussi personnel. Tâm m’a parlé de ses jeunes années au Viêt Nam, de Huê, de la rivière aux parfums où il aimait se baigner. Tâm m’a aussi souvent parlé de l’abandon forcé de sa terre natal suite à la guerre, de la dangereuse fuite en mer de Chine avec les attaques de pirates et de la vie inhumaine des camps de réfugiés. Sa résilience, sa force et sa détermination dans ces épreuves innommables m’ont beaucoup émues et m’émeuvent encore aujourd’hui.

 

Tâm était un médecin formidable, dévoué, généreux et emphatique, mais surtout une personne exceptionnelle. Avoir le bonheur de le côtoyer à l’hôpital, nous invitait à vouloir, nous aussi, offrir le meilleur de nous même. Tâm nous a aidé à grandir. Son souvenir restera impérissable.

 


 

From : Lise Tétrault

Mes sincères sympathies à toute votre famille. Quelle personne inspirante qu'a été votre mari, votre père, votre frère, votre ami. Impressionnante histoire de vie, j' en suis très touchée. Condoléances. Lise Tétrault

 


 

From : Dre Anne Boucher, néphrologue HMR

Sincères condoléances à toute la famille. Je garde un excellent souvenir de monsieur Le Duc; de son sourire, de sa gentillesse et de sa générosité. Il a toujours fait preuve d’une grande résilience. J’ai un souvenir mémorable d’un repas champêtre partagé avec toute la famille de monsieur Le Duc pour célébrer la réussite de sa greffe rénale et de la nouvelle vie qui s’ouvrait à lui. Grande tristesse pour la perte de cet homme dévoué à sa famille et à ses patients. Sincèrement, Anne Boucher

 


 

From : Renée Bérubé

Je ne vous oublierai jamais. Toujours enrichissant de jaser avec vous, tellement cultivé et un super sens de l’humour. Amoureux de la vie et de sa famille, bon dernier voyage!

 


 

From : Audrey Lemoine

Depuis le jour où Tam m'a annoncée sa retraite Je ne voulais vraiment pas qu'il parte. Je souhaitais vraiment qu'il reste avec moi. Pour me remonter le moral il me fesait rire. Il me disait: Maissss ouuuuiiiiiiii Audreeeeeeeeeyyyyy Je vais rester avec toi jusqu'à ce que toi tu prennes ta retraite ! Lorsqu'il est parti, j'ai pleuré et maintenant, je pleure davantage Le temps a passé, nous avions trop à faire. Je n'ai pas pris le temps de profiter de cette dernière année avec lui Je regrette tellement de ne pas avoir pris ce temps... Le départ soudain de Tam m'a fait comprendre qu'il faut savoir prendre le temps, s'arrêter un moment pour vivre le moment present car on ne sait jamais quand la vie peut finir. Son énergie va me manquer... Ses histoires et ses blagues ! La façon dont il était avec les patients me touchait à jour Il était un collègue pour certains un frère pour d'autres...mais un père surtout Il était toujours là pour nous Parce qu'en pneumologie on s'attache aux patients, mais on s'attache aussi aux médecins... La pneumologie, c'est une classe à part et Dr.Leduc encore plus Au revoir TAM Vous allez me manquer ++++++++

 


 

From : Francine Bouchard

Cher Dr LeDuc combien de fois j’ai courue après vous pour faire signer des congés en pneumo pour mes patients qui avaient leur congé en ortho afin qu’ile puissent être transférés en réadaptation! Maintenant nous ne courerons plus après vous c’est vous qui aller nous regarder courir après les autres.Bon repos bien mérité après toutes ces années sans relâche à soigner humainement vos patients.Salut T’amuse !

 


 

From : Arlette et STefan saffer

Sincère condoléance la famille de notre très cher pneumologue

Dr Leduc a traité STefan pendant 25 ans et a fait ses travaux d’électricité et piscine cabanon et bassin artificielle moi j’ai travailler avec à Pierre boucher charmant messieurs il va nous manquer Très triste à l’annonce de son decés

 


 

From : Paule Dupuis

Sincères condoléances à toute la famille. Je garde de vous le souvenir de votre gentillesse lors de nos discussions sur nos patients en commun. Bon repos

 

Paule Dupuis

Chef du département de chirurgie de l’hôpital Pierre-Boucher

 


 

From : Huỳnh Bội Tân

Thành thật chia buồn cùng Tang quyến.

 

Xin nguyện cầu hương linh bạn Lê Đức Tâm sớm về miền Vĩnh Phúc.

 

Huỳnh Bội Tân/ bạn cùng khóa YKH10

 


 

From : Đoàn Minh Hóa

Hơn 42 năm về trước, ngày 24/10/1979, Bác sĩ Lê Đức Tâm chụp đươc hình chiếc tàu số
VT-0382 của tôi vượt biên tại bến tàu Tanjung Penang (Indonésie), trước khi tất cả qua đò tới phi trường Singapore trên chuyến bay đi định cư tại Montréal, Québec, Canada với tư cách là người tị nạn vào ngày 25/10/1979. Tấm hình chiếc tàu kỷ niệm quí báu bất ngờ có được về sau do nha sĩ Lê Đức Tuệ trao lại, và Tuệ là nha sĩ của gia đình; sau thêm nữa có nha sĩ Diệu Trang; thêm tài viết văn làm thơ, là thân hữu cộng tác Tạp chí Đi Tới, phát hành tại Montréal 1993-2005.

 

Nhớ về Bác sĩ Lê Đức Tâm là nhớ về một người vui tánh, rất vui tánh, luôn có nhiều chuyện vui để kể khiến mọi người nghe ai nấy cũng cười… ‘‘đứt ruột’’.

 

Ngày 07/01/2022, Bác sĩ Lê Đức Tâm vĩnh viễn rời xa tất cả thân nhân. Xin chia buồn với tang gia, riêng với Đức Tuệ và Diệu Trang.

 

Khấn cầu Đức Phật hộ trì vong linh Bác sĩ Lê Đức Tâm siêu thoát. Chân thành.

 

Montréal, 16/01/2022

 

Gia đình Đoàn Minh Hóa

 


 

From : Huỳnh Bội Tân

Thành thật chia buồn cùng Tang quyến.

 

Xin nguyện cầu hương linh bạn Lê Đức Tâm sớm về miền Vĩnh Phúc.

 

Huỳnh Bội Tân/ bạn cùng khóa YKH10

 


 

From : François Gohier

Je vous admire, M. Leduc Tam

 Je ne vous connais pas, mais nous avons le même âge. À mon décès, je ne crois pas que mon CV sera aussi rempli et truffé d'admiration de la part des autres comme ce que je viens de lire. J'étudie le russe. Там dans cette langue veut dire "là, ou loin". Vous êtes plutôt здесь, c'est-à-dire ici pour tous ces gens qui vous admirent! Reposez en paix. Mission accomplie.

 


 

From : Bernard Lemoine

Dans une vie, il y a des rencontres d’exception. Unique pneumologue de garde à Pierre-Boucher, Tam a trouvé le temps de venir m’aider à St-Hyacinthe. D’une remarquable générosité, il nous a offert sa sagesse, son savoir, sa compassion, son réconfort et son sourire. Aux yeux de nos enfants, un personnage au courage légendaire; pour Marie-Josée et moi, un être d’exception. Tam, tu es toujours parmi nous.

 

Marie-Josée, Marie-Philippe, Charles -Thomas, Bernard Lemoine

 


 

From : rene fortin

a mr leduc merci davoir ete dans mavie que vous avez prolonger et don javais confiance aveugle en vous vous continurai detre present chaque jours tres decu dapprendre que vous etes partie vous etier et vous serai toujours mon medecin preferer merci davoir pris ma sante en main vous etier un homme tres competant et un etre attachant merci pour avoir pris ma sante en main et je suis desole de voir que vous etes partie a votre famille toutes mes simphaties sincere et que dieu vous garde merci je vous aime rene

 


 

From : Diane Dubuc

Condoléances à toute la famille. Dr Le duc m'a sauvé la vie. Je lui en serai éternellement reconnaissante. Son départ est très triste.

 


 

From : Sylvie Comtois

Que de bons souvenirs. Un grand honneur d’avoir travaillé à ses côtés aux soins intensifs. Inoubliable dr. Le Duc. Mes condoléances à ses proches.e.

 


 

From : Nicole Laurin

Je n’ai pas connu votre mari, votre père ou le médecin. Mais la simplicité et la profondeur de son épitaphe m’a grandement touchées. J’aurais apprécié le connaître. Que le courage, l’amour et la solidarité puissent accompagner votre famille dans votre deuil. Toutes mes sympathies.

 


 

From : Johanne Castonguay

Mes sincères sympathies à sa famille, parents et amis. Une douce pensée pour ce pneumologue hors du commun. Je suivais à domicile plusieurs de ses patients Plusieurs me parlaient de lui, de son sourire,de son professionnalisme, de son écoute. Il répondait toujours à mes fiches de liaison ou messages.

 


 

From : Tan Pham

C'est avec une grande tristesse que j'ai appris le décès de anh Tâm. Je ne connais pas anh Tâm intimement, mais pour les rares fois que je l'ai côtoyé, anh Tâm m'a montré à travers ses paroles et ses gestes, être une personne généreuse, le cœur sur la main et surtout joviale, toujours prête à raconter avec son accent Hue ses innombrables gags dont il a en mémoire. 

 

Une grande perte pour sa famille, ses amis, la communauté vietnamienne et québécoise. Ne pleurons pas son départ mais célébrons notre chance de l'avoir connu.

 

À chị Cúc et les enfants, ainsi qu'à ses proches, toutes mes sincères condoléances. 

 

Cầu chúc anh Tâm ra đi bình-an

 

Tấn

 


 

From : Mario Belgiorno

Quelle tristesse ce matin en lisant ma presse. Ça été comme un coup de poing. Il a été mon bon docteur de 2012 jusqu’à sa retraite.

 

Je me souviendrez toujours avec émotion mes visites à la clinique sur Curé Poirier alors que tout en m’expliquant mes problèmes pulmonaires, il se faisait une tisane…

 

Merci pour tout, Doc. Et surtout votre côté humain.

 


 

From : M

Je ne lis jamais les avis de décès dans le journal, sauf aujourd’hui.

 

Par hasard, je découvre la vie de M. Le Duc résumée en des mots touchants et si justes. J’ai l’impression de l’avoir connu un peu.

 

Sympathies et paix à sa famille, merci monsieur Tam d’avoir choisi le Québec.

 


 

From : Xuan Hien Pham

Thành kính chia buồn cùng Chị Cúc va gia quyến .xin cầu nguyện cho hương hồn Anh sieu thoát về Cõi Niết bàn

 


 

From : José Woehrling et Lucie Desjardins

Nous avons fait la connaissance de Tam et de Cuc lorsque son fils Ky Nam et notre fille Amélie ont commencé à former un couple. C’était pour bientôt faire également connaissance de la grande famille élargie dans laquelle ils nous ont généreusement fait entrer à l’occasion de diverses fêtes familiales, lesquelles nous ont permis de faire ample connaissance avec la cuisine et la convivialité vietnamiennes … Nos liens se sont ensuite encore renforcés avec la naissance de Cléo, dont nous sommes avec Cuc et lui les « co-grands parents ». Nous garderons de Tam le souvenir d’un homme généreux, toujours prêt à rendre service et dont la bonne humeur et l’entrain étaient communicatifs. Il nous manquera grandement.

 

Lucie Desjardins et José Woehrling

 


 

From : Xuan Hien Pham

Thành kính chia buồn cùng Chị Cúc va gia quyến .xin cầu nguyện cho hương hồn Anh sieu thoát về Cõi Niết bàn

 


 

From : Monique Guy Aubertin

Le Dr. Le Duc était un médecin dévoué qui prenait le temps de bien expliquer la maladie malgré son horaire chargé. Il avait une mémoire phénoménale, je l’appréciais beaucoup, c’est une grande perte pour tous ses patients. Mes condoléances à sa famille.

 


 

From : Dr Suzanne Villeneuve

J’ai eu le privilège de connaître Tam depuis nos années d’études en médecine. Je me souviens de son immense résilience, de son sourire et de son professionnalisme durant notre internat. Par la suite, c’est comme consultant et comme conférencier que je l’ai revu. Il n’avait pas abandonné son enthousiasme pour sa profession et pour le bien-être de ses patients qui l’aimaient tant. Animé par une énergie que l’on pouvait croire à toute épreuve, il était une véritable source d’inspiration. Toutes mes sympathies à sa famille. Puisse son amour vous soutenir.

 


 

From : Nhóm bạn Thụy Sĩ

Chị Cúc thân mến, Vẫn biết Sinh Lão Bệnh Tử là quy luật đời người chẳng ai tránh được, nhưng khi được tin anh Tâm qua đời, chắc hẳn mọi người thân quen đều thương tiếc và nghĩ rằng anh ra đi quá sớm.

 

Nhóm bạn Thụy Sĩ đã có dip quen biết AC Tâm & Cúc trong chuyến du lịch vùng biển Ân Độ Dương, đã nhanh chóng cảm thấy thật gần gũi và luôn giữ một kỷ niệm đẹp và thân tình với AC.

 

AC Thạch & Tâm và chúng em khóc anh Tâm, một người bạn, một người anh khả kính va dễ mến.

 

Xin đuoc góp lời cầu nguyện tiễn anh về nơi yên nghỉ ngàn thu, xin chia buồn cùng chị Cúc và các cháu, và cầu mong Chị có thật nhiều nghị lực để bước qua nỗi đau mất mát quá lớn này. Chắc rằng từ nơi an bình đó, anh Tâm vẫn luôn trông theo và phù hộ Chị, các cháu và những người anh hằng yêu mến.

 

Thành kính phân ưu, đồng kính bái.

 

Tâm & Thạch, Thủy & Dũng, Sinh, Lan & Cường, Phương & Cao, Vân & Quân, Hoa, Hồng Hà.